Bản Hợp Đồng Vô Tâm
Bản Hợp Đồng Vô Tâm — Chương 8: Chương 8
Cánh cửa phòng họp vừa đóng sầm, Dương Hân đứng lặng trên hành lang, hơi thở gấp gáp như sắp nghẹn lại. Cố Niệm đặt một bàn tay lên vai cô, ánh mắt kiên định: “Lần này, không thể chần chừ được nữa, Hân. Em đã có đủ bằng chứng rồi, những thứ này phá vỡ hoàn toàn lớp vỏ bọc mà Minh Viễn dựng lên.”
Dương Hân nhìn xuống bộ tài liệu trên tay, những con số, dòng chữ khiến tim cô như bị bóp nghẹt. Mỗi trang giấy là một phần của mạng lưới dối trá chằng chịt, những âm mưu dùng người như công cụ để giữ ngai vàng của tập đoàn Lục gia. Cô nhớ lại câu nói lạnh lùng của Lục Minh Viễn: “Em không phải là người vợ anh từng nghĩ.” Đó không chỉ là lời buông lời, mà là sự đánh đổi mà cô phải chịu, là ranh giới mong manh giữa quyền lực và cá nhân mà cô đứng bên kia.
“Anh ấy sẽ không dễ dàng buông tay đâu,” Dương Hân thì thầm. Ánh mắt đăm chiêu hướng ra cửa sổ, nơi thành phố lấp lánh những tòa nhà cao tầng như những chiến lũy bất khả xâm phạm. Cô đã sẵn sàng bước vào cuộc chiến này, kể cả khi nó đồng nghĩa phải đánh đổi rất nhiều.
“Em có thể mất tất cả: tự do, danh dự, thậm chí cả gia đình,” Cố Niệm cảnh báo, giọng cô hạ thấp. “Nhưng nếu không hành động, em sẽ mãi bị trói chặt trong cái rọ này.”
Dương Hân gật đầu, ánh mắt rực lên ngọn lửa quyết tâm. “Anh ta không thể thấy tôi gục ngã.”
Trở lại căn phòng nhỏ nơi cô cư trú tạm bợ, Dương Hân cẩn thận đặt các tài liệu vào két sắt, mỗi lần đóng cửa đều thủ thỉ như giữ lấy mạng sống: “Phẩm giá, sự thật và tự do — không được phép mất đi.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, làm cô giật mình. Trên màn hình là tên Cố Niệm. Cô nhanh chóng bắt máy: “Chuyển gì rồi?”
“Có việc, không thể nói ở điện thoại," Cố Niệm, giọng nặng trĩu. “Gặp nhau nhanh ở quán cà phê bên kia đường, em phải xem thứ này ngay.”
Ánh đèn quán cà phê nhỏ ấm áp, nhưng bên trong là nỗi hoang mang không thể giấu được trên khuôn mặt Cố Niệm khi cô đưa cho Dương Hân một đoạn file video được lưu trên USB.
“Đây là…,” Dương Hân ngậm ngùi khẽ thốt lên khi xem những cảnh quay mờ nhạt, nhưng đủ rõ: một người đàn ông thân cận với Lục Minh Viễn — người luôn được xem như cánh tay phải, đang lén lút gặp gỡ đại diện bên đối thủ cạnh tranh của tập đoàn. Họ trao đổi một bọc tài liệu, ánh mắt đầy toan tính mà cô từng thấy trên gương mặt kẻ phản bội trong phim.
“Anh ta… anh ta đang làm gì?” Dương Hân nắm chặt tay, tim đập nhanh đến mức tưởng như sẽ vỡ tung. Mất mát không chỉ là cô, mà là cả khối tài sản, sự nghiệp của gia đình cô đã gắn bó từ bao đời. Nếu bị lộ ra, mọi thứ sẽ sụp đổ.
“Đây chính là bằng chứng chúng ta cần để lật ngược thế cờ,” Cố Niệm nghẹn ngào nhìn cô. “Nhưng hãy cẩn thận, điều này không chỉ ở mức kinh tế nữa. Họ có thể đi xa hơn thế.”
Bước chân rón rén trở về căn hộ, Dương Hân thả mình xuống chiếc ghế bành, lòng rối bời với hỗn độn suy nghĩ. Cô biết rõ cái giá phải trả – những cuộc chiến tâm lý không hồi kết, sự nguội lạnh của Lục Minh Viễn, thậm chí là sự xa cách của những người thân thân nhất.
Tiếng chuông điện thoại khác vang lên, lần này là cuộc gọi từ số máy lạ. Cô nhận máy trong tiếc nuối: “Ai đấy?”
Giọng nói khàn đặc, thấp giọng: “Dương Hân, tôi biết em đang có bằng chứng quan trọng. Đừng để mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát. Nếu không, người quan trọng với em sẽ không còn an toàn.”
Trước mặt Dương Hân, màn hình điện thoại lờ mờ sáng lên dòng tin nhắn kèm theo hình ảnh một người – chính là Cố Niệm, đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện. Chân dung một mối nguy hiểm mới, hiện hữu và gần kề hơn bao giờ hết.
Lòng cô bỗng lạnh ngắt, lưỡi như khô cứng lại. Nỗ lực giữ thăng bằng trong cuộc đấu này đã đẩy cô đến tận cùng nỗi sợ. Kẻ thù không chỉ là trong phòng họp hay tập đoàn, mà còn lẩn khuất ngay bên cạnh cô, thậm chí là người cô tin tưởng nhất.
Dương Hân nắm chặt điện thoại, tiếng chân ai đó vang lên ngoài cửa — không đợi cô kịp phản ứng, cửa bị xô mở đột ngột.
Một bóng người hiện ra, gương mặt kín đáo dưới lớp mũ rộng vành, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao sắc nhọn.
“Mọi chuyện hôm nay mới chỉ bắt đầu, Dương Hân.” Giọng nói ấy dưới lớp che mặt đủ để khiến tim cô đập nhanh không thốt nên lời.