Vxomtruyenhay.com

TRUYỆN

Bản Hợp Đồng Vô Tâm

10 chương đã xuất bản

Bản Hợp Đồng Vô Tâm

“Em không phải là người vợ anh từng nghĩ.” Câu nói đanh thép ấy chạm đến tận cùng niềm tin của Dương Hân khi cô phát hiện bí mật đen tối trong hợp đồng hôn nhân được che giấu suốt bấy lâu. Đằng sau bóng dáng hào nhoáng của gia đình giàu có và công ty danh tiếng là một mạng lưới lợi ích chằng chịt, nơi cô bị biến thành công cụ thỏa hiệp. Mất quyền quyết định về cuộc đời, Dương Hân bắt buộc phải đối đầu với sự thật phũ phàng, từng bước lật lại quá khứ, mở ra một hành trình tìm lại sự tự do và phẩm giá của chính mình. Liệu cô sẽ trả giá như thế nào để lấy lại cuộc sống và mối quan hệ chân thật đang lung lay từng ngày?

Bản Hợp Đồng Vô Tâm

Bản Hợp Đồng Vô Tâm — Chương 3: Chương 3

Dương Hân cẩn thận gõ cửa phòng làm việc của Tống Thanh Ninh, hơi thở gấp gáp chưa kịp cân bằng. Trong lòng là một hỗn độn cảm xúc: từ giận dữ, tổn thương đến quyết tâm. Cô biết đây là lần đầu tiên mình chủ động tìm đến người đứng đầu bộ phận pháp lý của tập đoàn Lục gia — người vừa quyền lực vừa bí ẩn. Gõ một lần nữa, cửa được mở hé, ánh mắt Tống Thanh Ninh lóe lên nét hoài nghi.

"Anh cho tôi một ít thời gian," giọng nói sắc lạnh của Tống Thanh Ninh vang lên, không nêu rõ quan điểm.

Dương Hân không mất nhiều thời gian đắn đo, bước vào phòng, khép cửa lại sau lưng. Cô kéo tập hồ sơ trong túi ra, đặt gọn gàng trên bàn: "Tôi cần biết mọi thứ liên quan đến hợp đồng hôn nhân và kế hoạch sáp nhập tập đoàn. Tôi không phải người bình thường để đưa ra quyết định theo đại diện gia đình nữa."

Tống Thanh Ninh ngồi xuống ghế da, đôi tay khoanh lại, ánh mắt sắc bén soi thẳng vào cô. "Em muốn phá vỡ trật tự đã được thiết lập, rất nguy hiểm." Ông dừng lại một chút, như suy nghĩ sâu xa: "Cô có biết, nếu không có hợp đồng này, quyền kiểm soát của Lục gia sẽ nguy ngập, và thậm chí cả em cũng sẽ mất tất cả?"

Dương Hân nhíu mày, từng lời nghe như đòn đánh thẳng vào ý chí cô. "Bất công ấy là một phần của kế hoạch anh? Ép tôi thành con cờ, không có quyền lựa chọn?"

Tống Thanh Ninh lặng người. Độ lạnh của phòng khiến không khí càng trở nên căng thẳng. "Đừng quên, cô đang đứng trước một tập đoàn có hàng nghìn nhân viên và cả gia đình Lục. Mỗi bước đi đều khó khăn hơn cả dự đoán."

Cô nhìn thẳng vào ông, giọng không ngừng lại: "Tôi không muốn làm cái bóng phía sau Lục Minh Viễn. Tôi cần quyền tự do của mình, dù phải trả giá."

Tống Thanh Ninh lật hồ sơ, lấy ra vài trang giấy, đẩy về phía cô: "Đây là kế hoạch sáp nhập. Nếu không chấp nhận, đối thủ sẽ chiếm ưu thế. Còn điều khoản trong hợp đồng, tôi đã không bàn với ai ngoài anh ấy. Anh ấy rất lạnh lùng, nhưng anh ta cũng chỉ là người bị mắc kẹt trong mạng lưới này."

Dương Hân lật qua từng trang, trái tim cô nhói đau khi nhìn thấy các con số, các điều khoản chằng chịt như bẫy. Bộ máy không chỉ hủy hoại cá nhân cô mà còn cả linh hồn tập đoàn.

Chợt một tin nhắn vang lên trên điện thoại cô, từ Cố Niệm:

"Tin mới. Gặp nhau ở quán cà phê cũ. Mang theo bức ảnh tôi gửi hôm trước."

Ánh mắt Dương Hân lấn át mệt mỏi, ánh lên tia hy vọng và quyết đoán. Cô hít sâu rồi đứng lên, giọng dứt khoát: "Cảm ơn ông vì sự thẳng thắn. Tôi cần thêm thời gian để nghĩ."

Tống Thanh Ninh gật đầu, đôi mắt đôi lúc thoáng nét bất an. "Cẩn trọng, Hân. Đừng để bản thân trở thành con mồi trong cục diện này."

Dương Hân bước ra khỏi phòng, tâm trí đã quay cuồng nhưng ý chí cô chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Trước mắt là biên giới mỏng manh giữa quyền lực và tự do, cô phải tìm cách bứt phá.

Tại quán cà phê quen thuộc, Cố Niệm đang đợi với ánh mắt lo lắng nhưng đầy quyết tâm. Trên bàn, một chiếc USB nhỏ được cô đặt nhẹ. "Hân, đây không chỉ là chữ ký trên hợp đồng, mà còn là bằng chứng về một âm mưu pháp lý khiến cả tập đoàn đứng trên bờ vực thẳm."

Dương Hân cầm lấy, cảm nhận được trọng lượng của món vật chứng. "Anh Minh Viễn sẽ không tha thứ nếu tôi làm chuyện này công khai."

Cố Niệm lắc đầu, giọng khẩn thiết: "Anh ta cũng đang bị mắc kẹt, Hân à. Nhưng nếu không ai lên tiếng, sẽ chẳng ai thay đổi được điều gì."

Dương Hân nhìn USB trong tay, lòng dấy lên một luồng điện nhỏ: giữa sự an toàn và mạo hiểm, cô bắt đầu lựa chọn.

Bóng người Lục Minh Viễn lướt qua phía cửa sổ quán cà phê, ánh mắt anh hướng về phía cô nhưng không một lời gọi, chỉ là ánh nhìn đanh thép đầy thái độ: "Em không phải là người vợ anh từng nghĩ."

Trái tim Dương Hân vụn vỡ trong luồng gió chiều, nhưng cô biết mình phải đứng lên. Món nợ quyền tự quyết chưa được trả, và con đường phía trước gập ghềnh chưa biết điểm dừng.

Trong tay cô là bằng chứng làm thay đổi cục diện cuộc chơi — nhưng cũng chính là tấm vé vào cái bẫy sâu sắc hơn của tập đoàn Lục gia.

Giây phút ấy, điện thoại cô phát ra một cuộc gọi đến từ số lạ.

Dương Hân nhìn màn hình, đột nhiên cảm thấy mọi thứ vừa mới bắt đầu chứ không phải kết thúc.