Bản Hợp Đồng Vô Tâm
Bản Hợp Đồng Vô Tâm — Chương 4: Chương 4
Tiếng cười khẽ vang lên trong phòng họp rộng lớn, nhưng không phải là tiếng cười vui vẻ. Dương Hân đứng giữa vòng mắt đổ dồn, tay cô nắm chặt tờ giấy đã được photo kỹ càng, từng đường nét và dòng chữ thể hiện bằng chứng cô vừa trình ra như mũi dao đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh của gia đình Lục gia. “Đây là đoạn ghi hình chi tiết nhân viên cấp cao trong tập đoàn – người thân tín nhất của anh, Lục Minh Viễn – bị bắt gặp trong một cuộc gặp đầy mờ ám với đối thủ cạnh tranh chính của Lục gia,” cô nói, giọng đủ rõ để mọi người nghe rõ từng chữ, ánh mắt thiêu đốt sự im lặng.
Lục Minh Viễn đứng bên kia bàn họp, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như băng, nhưng đôi mắt lóe lên sự phức tạp mà không ai hiểu hết. Hắn nhấc ly nước rồi đặt xuống bất động như muốn giấu đi cơn giận đang dâng trào. Chủ tịch hội đồng cổ đông – một ông già tóc hoa râm với cái nhìn sắc như dao – gằn từng tiếng: “Minh Viễn, anh biết đây là điều tôi không thể bỏ qua… Nếu chuyện này gây ảnh hưởng đến kết quả sáp nhập, hậu quả nghiêm trọng không chỉ dành cho cá nhân anh mà còn toàn bộ tập đoàn.”
Dương Hân cảm nhận được áp lực như đè nặng cả căn phòng. Những ánh mắt vừa kinh ngạc vừa dè chừng đang quay sang cô, người phụ nữ chỉ mới vài ngày trước còn bị cuốn vào những điều khoản hợp đồng ràng buộc chặt chẽ. Giờ đây, chính cô là người nắm trong tay chiếc chìa khóa để làm lung lay tảng băng quyền lực tại đây. Nhưng ngay cả khi cảm thấy mạnh mẽ, cô cũng không thể nguôi ngoai nỗi sợ đè nén trong tim — cô biết mình sắp mất rất nhiều nếu tiếp tục bước đi này.
Lục Minh Viễn hít sâu, giọng nói trầm và chắc chắn vang lên: “Bằng chứng này có thể đúng, nhưng không phải là cái giá mà tôi đã chuẩn bị để trả. Gia đình, cổ đông, danh tiếng… tất cả đều có giới hạn của nó. Cô, Dương Hân, liệu có thật sự hiểu những gì mình đang đối mặt?”
Cô đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ: “Tôi hiểu. Thời gian qua, tôi sống mà không có quyền chọn, bị biến thành một quân cờ trong bàn cờ toan tính này. Nhưng tôi sẽ không im lặng nữa. Nếu như không ai đứng lên, mọi thứ sẽ còn tệ hơn.”
Không khí căng thẳng lan tỏa, từng thân phận trong phòng họp cảm nhận rõ ràng mối hiểm họa tiềm tàng. Cố Niệm, ngồi bên cạnh Dương Hân, bắt gặp ánh mắt quyết tâm mà cô bạn thân gửi đến, một lời hứa không lời rằng sẽ luôn bên cạnh, dù hiểm nguy cận kề.
“Lục Minh Viễn,” giọng của ông chủ tịch một lần nữa cắt ngang sự im lặng của phòng họp. “Nếu anh không xử lý gọn gàng chuyện này, tập đoàn sẽ không thể đứng vững trong mắt nhà đầu tư. Và cô ấy…” ông nhìn Dương Hân, “có thể sẽ là mắt xích không thể kiểm soát.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Dương Hân vang lên, tin nhắn hiện lên: “Anh ta đã bị bắt quả tang với bên đối thủ. Thêm một người nữa đã ngã xuống.” Cô nhìn đi chỗ khác, cố không để lộ cảm xúc, nhưng trong lòng bỗng chùng xuống. Hành động dứt khoát đưa bằng chứng ra ánh sáng có thể là ván cờ mở đầu cho một chuỗi sụp đổ không ngờ.
Lục Minh Viễn cố gắng thu hồi tiếng nói với tất cả quyền lực của một người lãnh đạo: “Dù sao, chúng ta cũng cần giữ bình tĩnh. Mọi việc cần được giải quyết trong nội bộ, không để chuyện này lan ra ngoài.”
Nhưng rõ ràng, chiếc gai nhọn mà Dương Hân cắm thẳng vào trái tim tập đoàn đã khiến một phần không thể trở lại như cũ. Giữa vòng tranh luận đang càng lúc càng căng thẳng, cô biết rằng không chỉ mình mình đang bị đặt vào thế khó — mà cả mối quan hệ mong manh giữa cô và Lục Minh Viễn cũng đang dần trở nên rạn nứt.
Chưa kịp thu thập hết mọi ý tưởng, tiếng bước chân vội vã vang lên từ bên ngoài. Cố Niệm liếc nhìn Dương Hân, như báo hiệu điều gì đó sắp xảy ra. Cánh cửa phòng họp bị đẩy mở, một người từ phía hành lang lao vào, nét mặt trắng bệch, gấp rút nói: “Có chuyện khẩn cấp, chị phải xem ngay.”
Dương Hân khẽ cau mày, cái cảm giác bất an xâm chiếm. Ngày hôm nay, cô vừa làm được bước đột phá để giành lại quyền kiểm soát, nhưng bây giờ, mọi thứ dường như chỉ mới bắt đầu. Cô theo người vừa đến lặng lẽ bước ra ngoài, lòng bồn chồn không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.
Cánh cửa phòng họp từ từ khép lại, và trong căn phòng vang vọng chỉ còn tiếng thở dốc nhẫn nại của những kẻ quyền lực đứng trước ranh giới mong manh. Ai sẽ là người chịu trả giá cuối cùng? Và liệu sự thật còn có lớp màn nào được giấu kín? Dương Hân nhắm mắt, tự hỏi bản thân: Liệu cái giá của sự phản kháng này có vượt quá giới hạn mà cô có thể chịu đựng?