Vxomtruyenhay.com

TRUYỆN

Bản Hợp Đồng Vô Tâm

10 chương đã xuất bản

Bản Hợp Đồng Vô Tâm

“Em không phải là người vợ anh từng nghĩ.” Câu nói đanh thép ấy chạm đến tận cùng niềm tin của Dương Hân khi cô phát hiện bí mật đen tối trong hợp đồng hôn nhân được che giấu suốt bấy lâu. Đằng sau bóng dáng hào nhoáng của gia đình giàu có và công ty danh tiếng là một mạng lưới lợi ích chằng chịt, nơi cô bị biến thành công cụ thỏa hiệp. Mất quyền quyết định về cuộc đời, Dương Hân bắt buộc phải đối đầu với sự thật phũ phàng, từng bước lật lại quá khứ, mở ra một hành trình tìm lại sự tự do và phẩm giá của chính mình. Liệu cô sẽ trả giá như thế nào để lấy lại cuộc sống và mối quan hệ chân thật đang lung lay từng ngày?

Bản Hợp Đồng Vô Tâm

Bản Hợp Đồng Vô Tâm — Chương 5: Chương 5

Lục Minh Viễn bước vào phòng khách với dáng vẻ khác hẳn sự lạnh lùng thường ngày. Ánh mắt không còn sắc bén, thay vào đó là một nỗi mệt mỏi sâu xa, như người đàn ông đã chịu quá nhiều áp lực. Anh ngồi xuống đối diện Dương Hân, giọng nói xuống thấp nhưng dứt khoát: “Chúng ta cần nói chuyện.”

Dương Hân nhìn thẳng vào anh, không chút nao núng. Cô đã gồng mình quá lâu, giờ chỉ cần một động thái rõ ràng để biết mình phải làm gì tiếp theo. “Anh nói đi,” cô đáp, giọng khàn đặc.

Lục Minh Viễn kéo nếp áo sơ mi, như thể đang cố kéo lại chút can đảm còn sót lại. “Cuộc chiến này không chỉ là giữa em và anh nữa. Nó ảnh hưởng đến cả gia đình, tập đoàn, và tất cả những người đang đứng sau lưng chúng ta.” Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt như chạm vào tận sâu tâm can. “Anh muốn ngừng đối đầu. Muốn chúng ta tìm ra một lối thoát bền vững, chứ không phải đôi bên cùng sụp đổ.”

Dương Hân nắm chặt bàn tay, cảm giác vừa bất ngờ, vừa e dè. “Anh đang thừa nhận… việc ép em ký hợp đồng đó là một sai lầm?”

Lục Minh Viễn tránh ánh nhìn của cô, giọng trầm xuống: “Sai lầm thì không thể lùi lại được. Nhưng... anh có thể thay đổi cách xử lý từ đây. Em cũng cần sự tự do, anh hiểu điều đó.”

Câu nói của anh khiến Dương Hân chợt thấy được hy vọng lóe lên trong đêm đen. Nhưng để bước khỏi gông xiềng, cô biết mình không thể đáp lại những lời nói suông. “Nếu anh muốn hòa giải, em có một điều kiện,” cô ngập ngừng một phút, rồi thẳng thắn: “Em phải có quyền quyết định cuộc đời mình. Không còn cuộc hôn nhân như hợp đồng, không còn những điều khoản cấm cản em lên tiếng hay phản kháng.”

Lục Minh Viễn gật đầu, có phần chậm rãi: “Anh không mong đợi quá nhiều, chỉ cần em cho anh cơ hội. Hãy xem như một khởi đầu mới, không phải bắt đầu từ sự nghi kỵ, mà từ sự tin tưởng từng chút một.”

Từng câu từng chữ anh nói, như nhảy múa trên lưỡi dao. Dương Hân biết, cách duy nhất để giành lại sự tự do là không thể tránh khỏi sự thỏa hiệp mang giá trị đắt đỏ. Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định: “Em chấp nhận. Nhưng không phải vì anh, mà vì chính em. Em sẽ không để bất cứ ai dùng em làm công cụ nữa.”

Không khí trong phòng im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc đều đều. Lục Minh Viễn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi đến mức khiến Dương Hân suýt tin rằng tất cả có thể tốt đẹp. Nhưng ngay lúc đó, điện thoại cô rung lên. Cố Niệm gửi tới một tin nhắn vỏn vẹn: “Hứa Nhiễm từ chối giúp đỡ. Cẩn thận những bước tiếp theo.”

Dương Hân nhìn vào màn hình như chạm phải một bức tường đá lạnh. Sự hỗ trợ từ Hứa Nhiễm từng là chỗ dựa tâm lý lớn, giờ đột ngột mất đi, khiến cô ngồi bệt xuống ghế, cảm giác giấc mơ tự do vừa chớm nở lại bị sương mù bao phủ.

Lục Minh Viễn cũng nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô, hỏi dò: “Sao vậy? Có chuyện gì?”

Dương Hân thở dài, nắm chặt chiếc điện thoại rồi quyết định không thốt ra lời. Trong lòng, cô hiểu rằng mức giá cho tự do lần này lớn hơn dự đoán rất nhiều. Sự từ chối của Hứa Nhiễm không chỉ đơn thuần là rút lui giúp đỡ, mà còn là dấu hiệu cảnh báo một rào cản mới, một áp lực khó bề vượt qua đang đón chờ cô phía trước.

Giữa không gian yên ắng, hai người họ ngồi đối diện như hai chiến binh tạm lùi bước, từng người ôm lấy nỗi cô đơn riêng, nhưng lại đồng ý cùng nhau chống đỡ một cơn bão chưa rõ điểm dừng.

Dương Hân nhắm mắt, tự nhủ: “Tự do không bao giờ đến dễ dàng. Và em đã sẵn sàng trả giá.” Nhưng câu nói ấy trong lòng lại không tránh khỏi một chút lo sợ: liệu khi không có Hứa Nhiễm bên cạnh, mình sẽ phải đối diện với bao nhiêu cô lập và nguy hiểm?

Điện thoại cô reo lên lần nữa, nhưng không phải tin nhắn mà là cuộc gọi đến từ một số máy lạ. Ánh mắt Dương Hân dại đi trong chốc lát, rồi cô nhấn nút nghe, giọng run run: “Alo?”

Một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng vang lên, mang theo sự đe dọa nghiêm trọng: “Dương Hân, đừng nghĩ việc phản kháng lại dễ dàng đến thế. Có những thứ, anh sẽ không bỏ qua.” Tiếng nói khép lại ngay sau đó, để lại trên đường dây là âm thanh ê a khó hiểu.

Cô đặt máy xuống, cả người cứng đờ, không biết bước tiếp theo sẽ phải làm gì trong một thế giới đầy bất trắc như vậy. Những mộng ước về tự do, đòi lại phẩm giá chỉ mới bắt đầu, mà con đường phía trước đã tối sầm lại một phần rồi.