Bản Hợp Đồng Vô Tâm
Bản Hợp Đồng Vô Tâm — Chương 6: Chương 6
Dương Hân đứng trước cửa phòng làm việc của Hứa Nhiễm, lòng bồn chồn và ngổn ngang những suy nghĩ chưa định hình rõ ràng. Cô vừa nhận lời giúp đỡ từ anh – một quyết định mà cô vốn chưa từng nghĩ sẽ dễ dàng đến thế, nhưng cũng chưa từng thấy chắc chắn. Những ngày gần đây, áp lực đè nặng lên vai cô như một cơn bão không ngừng gầm thét, có lẽ chỉ Hứa Nhiễm mới giúp cô giữ được chút bình tĩnh.
“Anh nghĩ em cần hỗ trợ. Dù thế nào, cũng đừng để mình một mình.” Hứa Nhiễm nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng vẫn có sức nặng không thể chối từ. Ánh mắt sâu thẳm ấy khiến Dương Hân muốn tìm một bờ vai để dựa vào, nhưng cô không thể quên những lời cảnh báo trong lòng: sự giúp đỡ của anh không thể là một phương thuốc hoàn hảo, nó đi kèm với nhiều điều chưa rõ, có thể làm cô thấy mình thêm rối ren.
“Em nhận lời. Nhưng… anh đừng nghĩ mình sẽ chẳng cần phải trả giá.” Dương Hân nói, vừa dứt lời, hai tay cô vô thức đan chặt vào nhau, cố kìm nén cơn rung lắc nhỏ từ lòng bàn tay. Cô biết rõ, đây không phải sự cứu rỗi miễn phí. Nhưng cô không còn cách nào khác.
Điện thoại trong túi cô bất ngờ rung lên liên tục – tin nhắn đến tấp nập từ nhiều đầu số lạ. Dương Hân vội mở ra đọc, lòng bất an dâng lên ngay tức khắc. Một đoạn ghi âm được gửi kèm, âm thanh vang lên là giọng nói quen thuộc, đầy lạnh lùng và bí mật của Lục Minh Viễn.
“…đây là điều anh chưa từng muốn ai thấy. Nếu chuyện này lộ ra, không chỉ sự nghiệp mà cả danh dự gia đình cũng sẽ sụp đổ. Phải ngăn chặn ngay…”
Tiếng nói bị cắt ngang, song qua đó vẫn đủ khiến Dương Hân hiểu rằng: một bí mật đen tối và sâu kín đang từ từ trồi lên mặt nước, phơi bày ra trước mắt cô và tất cả mọi người – một vết thương chưa từng được chữa lành, có thể khiến Lục Minh Viễn và tập đoàn Lục gia sụp đổ bất cứ lúc nào.
Cảm giác đau đớn trộn lẫn kinh hoàng ùa về trong tim Dương Hân. Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt chớp nhanh như đang cố định tâm trí trước cơn sóng lớn. Cô không thể ngồi yên nữa. Mỗi suy nghĩ cũng kéo cô đi vào ngã rẽ mới: liệu những gì cô biết, những gì cô đang chiến đấu có còn ý nghĩa gì nữa không khi quá khứ của anh ấy – người chồng hợp đồng – đầy những vết đen không thể chối bỏ?
Cửa phòng bên cạnh bất ngờ hé mở, Lục Minh Viễn xuất hiện. Ánh mắt anh khắc nghiệt, sắc lạnh như thể đã biết hết mọi chuyện, và thừa nhận cả sự tồn tại của đoạn ghi âm. Nhưng không một lời giải thích nào được nói ra. Chỉ là một cái nhìn hằn sâu, khiến không khí quanh hai người bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.
Dương Hân đứng lên, hơi thở dồn dập, quyết định không thể trì hoãn lâu hơn. “Minh Viễn, anh có nghĩ mình nên nói rõ mọi chuyện? Giấu giếm sẽ không giúp gì cho ai đâu.” Câu nói như một thách thức nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Cô sẽ không còn chịu đựng được cảnh sống trong bóng tối của những bí mật nữa – bóng tối dày đặc tới mức ánh sáng của tình cảm cũng bị bóp nghẹt.
Anh không trả lời. Chỉ là một cái nhìn sắc lạnh hệt như con dao sắc nhọn.
“Em sẽ dùng đoạn ghi âm này theo cách của mình.” Dương Hân nói, tràn đầy quyết tâm. Lúc này, cô không còn sợ hãi những hậu quả có thể tới nữa – dù đau đớn là điều chắc chắn.
Vừa nói xong, điện thoại cô rung lên lần nữa. Lần này là một tin nhắn từ số máy lạ.
“Chỉ một bước sai, mọi thứ sẽ biến mất. Đừng để quá khứ của anh ta kéo em xuống.”
Dương Hân lập tức cảm nhận được: đây không chỉ là lời cảnh báo đơn thuần, mà còn là một sự đe dọa giấu mặt, pha trộn đầy mơ hồ giữa lời hứa và nguy cơ. Một thế lực vô hình đang theo dõi mọi hành động của cô, dường như kiểm soát đường đi nước bước của cô từ phía sau.
Cô quay sang nhìn Lục Minh Viễn, người vẫn đứng im lặng. Mặt anh lộ rõ vẻ bất định hiếm thấy – như thể đoạn ghi âm không chỉ vạch trần quá khứ mà còn khơi dậy những cơn sóng ngầm trong anh, làm lung lay quyền lực bấy lâu.
Cảm giác ranh giới giữa thù địch và đồng minh, giữa tin tưởng và nghi ngờ đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Dương Hân nhận ra, sự lựa chọn nhận giúp đỡ của Hứa Nhiễm chỉ là bước mở đầu cho một hành trình khó khăn hơn gấp bội. Cô cần phải quyết định, giữa việc giữ vững phẩm giá và đối mặt với những bí mật đe dọa sẽ xé toạc cuộc sống của họ.
Bên ngoài cửa phòng, tiếng bước chân nhanh vang lên – Cố Niệm xuất hiện, tay cầm một chiếc USB nhỏ. Ánh mắt cô chứa đựng nhiều điều chưa nói, sự kín đáo pha chút lo ngại. “Hân, chuyện này có thể thay đổi tất cả. Nhưng chúng ta phải cẩn thận hơn bao giờ hết.”
Dương Hân nhìn sang Lục Minh Viễn, rồi lại trao đổi ánh mắt với Cố Niệm – hai người đàn ông, hai thế lực, và một quyết định sắp sửa được định đoạt trong vài phút tới.
Trong lòng cô, một câu hỏi đốt cháy: Liệu cô đã chuẩn bị đủ để đối mặt với quá khứ tăm tối của Minh Viễn – hay chính cô sẽ là người bị lật úp trên ván cờ quyền lực nguy hiểm này?