Bản Hợp Đồng Vô Tâm
Bản Hợp Đồng Vô Tâm — Chương 2: Chương 2
Dương Hân bước vào quán cà phê quen thuộc với dáng vẻ rối bời, ánh mắt ánh lên một tia thở dài mệt mỏi đến tê dại. Cố Niệm ngồi đợi cô bên trong, gương mặt cũng chất chứa bao nỗi lo. Khi Dương Hân vừa ngồi xuống, cô không kìm được tiếng thở dài nặng nề khiến không gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc.
“Này, giới hạn của em rồi đấy,” Cố Niệm dịu dàng nhắc, rồi mở chiếc túi xách lấy ra vài gói nước ấm đặt trước mặt Dương Hân. “Em cần nghỉ ngơi chút, đừng để mình cuốn theo mớ rối này mãi được không?”
Dương Hân quay sang nhìn bạn, đôi mắt dần lấp lánh một chút niềm tin mong manh. “Cố Niệm, anh ta nói với em một câu... 'Em không phải là người vợ anh từng nghĩ.' Nghe có lạnh lùng không? Khác hẳn hình ảnh mà em từng cố gắng thể hiện.”
Giọng nói cô run run như sắp vỡ vụn, nhưng bên trong là luồng giận dữ mạnh mẽ, khó kiểm soát. “Em biết hợp đồng đó là thứ giúp gia đình tôi và tập đoàn giữ được quyền kiểm soát… nhưng sao nó lại khắc nghiệt đến mức cướp đi sự tự do của em đến thế? Em như một món đồ, một con cờ mà họ đưa lên bàn cờ chính trị khắc nghiệt.”
Cố Niệm nắm bàn tay Dương Hân chặt hơn. “Em không phải một món đồ đâu, Hân. Em là người quyết định cuộc đời mình, dù bây giờ có khó khăn thế nào.”
Chưa kịp trả lời, tiếng điện thoại rung lên. Dương Hân vội vàng rút ra, nhìn tên gọi trên màn hình: “Hứa Nhiễm.”
Tay cô khẽ nắm lấy rồi buông, khuôn mặt phút chốc loạn lên nhiều cảm xúc chưa thể cắt nghĩa. “Anh ấy…” cô nghẹn ngào. “Từ ngày biết về hợp đồng, em không dám gọi anh ấy. Em sợ kéo thêm người khác vào mớ rắc rối này.”
Cố Niệm trầm ngâm, mắt nhìn sâu vào cô bạn lâu năm. “Anh ấy có thể là cứu cánh cho em đấy.”
“Đó có thể là con dao hai lưỡi,” Dương Hân nghiến răng. “Anh ấy từng cứu em trong lúc khó khăn, nhưng nếu mọi chuyện bị lộ ra…" Cô lảng tránh ánh mắt nghiêm trọng của Cố Niệm.
Cố Niệm không nói gì thêm nữa, đổi đề tài, “Em có biết không, anh Lục Minh Viễn vừa tổ chức một cuộc họp kín với ban lãnh đạo. Cố gắng lắng nghe thì có ai đó đã lén ghi âm. Đây là cơ hội để mình tìm hiểu sự thật đấy.”
“Ghi âm?” Dương Hân nhíu mày. “Chúng ta có được bản ghi đó không?”
“Vẫn chưa, nhưng tôi nghe tin có người bí mật chuyển cho chúng ta một đoạn. Tôi sẽ tìm cách lấy nó.” Cố Niệm nghiêm túc nhìn cô. “Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa em đang bước vào lãnh địa nguy hiểm hơn.”
Đúng lúc đó, Hứa Nhiễm bất chợt xuất hiện bên ngoài cửa quán, dáng vẻ quyết liệt khiến Dương Hân không kịp phản ứng. Anh nói giọng khẩn trương, “Dương Hân, vì em, tôi đến tận đây. Chuyện này không thể cứ để anh Lục Minh Viễn và gia đình anh ta thao túng mãi.”
Cô ngập ngừng, cảm giác nửa muốn kéo anh vào, nửa muốn đẩy anh ra. “Anh không nên dính líu vào, vướng quá rồi…”
Hứa Nhiễm khẽ mỉm cười, “Nếu em cần, tôi sẽ luôn bên cạnh, dù biết phía trước có khó khăn đến đâu.”
Dương Hân cúi đầu, lòng dậy sóng dữ dội, không biết liệu nên mở lòng hay tiếp tục che giấu tất cả.
Một tin nhắn từ Cố Niệm bật lên:
“Bản ghi âm cuộc họp ấy… đã có người lấy được. Tối nay, sẽ có thêm nhiều bí mật được hé lộ.”
Ánh mắt Dương Hân chợt bừng sáng, ngọn lửa chiến đấu trong cô vụt bùng trở lại. Nhưng bên trong, cô biết rõ, mỗi bước đi tiếp theo đều có thể khiến cuộc sống bị đảo lộn hoàn toàn.
Cố Niệm nắm tay cô thêm lần nữa, như muốn truyền cho cô sức mạnh để vượt qua tất cả. “Hôm nay, em không đơn độc đâu.”
Phía ngoài kia, bóng dáng Lục Minh Viễn vẫn u ám trong những toan tính lặng lẽ, còn cuộc họp bí mật kia cùng đoạn ghi âm sẽ sớm làm lung lay toàn bộ tập đoàn.
Dương Hân nhìn về phía chân trời chói sáng nhưng cũng đầy hiểm nguy đang đón chờ phía trước, cô thầm hứa với chính mình: sẽ không để mình trở thành con rối nữa. Nhưng liệu chừng ấy quyết tâm có đủ để thay đổi được cả thế giới lạnh lùng kia?
Tin nhắn cuối cùng trên điện thoại vang lên, là một đoạn ghi âm ngắn được gửi đến từ một số máy lạ: tiếng nói bí ẩn vang lên, từng câu từng chữ đều chứa đầy ẩn ý và nguy cơ, khiến Dương Hân thở dốc:
“Cô nghĩ mình có thể thoát khỏi mọi thứ sao? Không, mọi thứ mới chỉ bắt đầu mà thôi…”