Bản Hợp Đồng Vô Tâm
Bản Hợp Đồng Vô Tâm — Chương 7: Chương 7
Cánh cửa phòng làm việc của Lục gia bật mở, Tống Thanh Ninh khẽ gõ nhẹ rồi bước vào, ánh mắt cô quét qua Dương Hân một cách không giấu nổi sự trầm trọng. Mưa ngoài trời vẫn nặng hạt, từng giọt rơi đều như đánh dấu thời gian đang trôi qua không ngớt, nặng nề và quẩn quanh trong tâm trí Dương Hân.
“Chị Hân, chị cần phải xem cái này,” Tống Thanh Ninh đặt lên bàn một phong thư dày đặc kính ngữ, bề mặt giấy hơi sướt mướt, dấu vết của mưa không thể tẩy xóa. “Không chỉ là lời đe dọa, còn có một tia hy vọng – nếu chị biết cách đọc nó.”
Dương Hân nhìn chăm chăm vào cái phong thư, lòng trào lên cảm giác vừa sợ hãi, vừa kỳ vọng đến lạ. Cô cứ nghĩ mọi thứ đã được phơi bày hết, nhưng giữa lúc tưởng chừng như đứng trước bờ vực của sự kết thúc thì lại có những bí mật mới được hé mở, cầm trong tay như một vũ khí và cũng là một con dao hai lưỡi.
“Mưa thế này mà anh vẫn chưa gọi lại, chị thấy… khó chịu lắm.” Tống Thanh Ninh nhìn ra bên ngoài cửa sổ, giọng cô thấp và mang ý hơi trách móc. “Cậu ấy đâu biết rằng có những chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của ai rồi.”
Dương Hân cười khẩy, ngón tay khẽ cào xước nhẹ bề mặt chiếc bàn bóng loáng. “Em không phải là người vợ anh từng nghĩ, đúng không, Viễn? Nhưng em cũng chẳng còn là cô gái bị lừa dối ngày trước nữa.” Câu nói rơi ra, không chỉ dành cho Lục Minh Viễn mà như một khẳng định toả ra trong không gian đông lạnh của căn phòng.
Cô mở phong thư từ từ, bên trong là từng trang giấy đánh số cẩn thận, không có lời lẽ hoa mỹ mà chỉ là những câu chữ sắc lạnh đến mức khiến người đọc phải giật mình. Những chi tiết nhỏ nhất đều được ghi lại, từ vị trí các cổ đông sừng sỏ, các đối thủ có lợi ích chồng chéo, cho đến những cuộc gọi bí mật mà chỉ riêng những nhân vật trong nội bộ mới biết.
“Chị thấy chưa? Điều chị từng nghi ngờ về cuộc sáp nhập, về các đồng minh không trung thực, giờ chính xác đã được ghi rõ ở đây.” Tống Thanh Ninh nhìn thẳng vào mắt Dương Hân, ánh mắt pha lẫn giữa cảnh báo và sự đồng cảm. “Chị sẽ phải lựa chọn, không đơn giản chỉ là trả thù hay tha thứ nữa.”
Dương Hân ngồi xuống, ánh mắt chạm phải lớp bóng mờ ngoài cửa sổ – cơn mưa vẫn không ngừng rơi, như thể nước mắt trút xuống từ trời cao. Cô nhớ lại những ngày tháng mình đã từ bỏ mọi thứ để ký vào hợp đồng ấy, để đổi lấy yên ổn cho gia đình và sự nghiệp của người thân. Nhưng cái giá là cô bị ràng buộc trong vòng xoáy mà không thể thoát ra nếu không trả giá.
“Tống Thanh Ninh, còn anh Minh Viễn… anh ấy sẽ nghĩ thế nào khi biết đây không còn là một cuộc hôn nhân, mà là một cuộc chiến?” giọng Dương Hân lạnh đi, vỡ vụn như mặt đất nứt tung trước áp lực.
“Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả, cũng như chị vậy. Nhưng chị cần nhớ, chúng ta không thể để cảm xúc chi phối tất cả, ít nhất phải còn giữ chút nắm bắt về quyền lực trong tay.” Tống Thanh Ninh nói rồi rút trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ, đặt trên bàn. “Đây là đoạn ghi âm cuộc họp kín ban lãnh đạo về sáp nhập, còn có cả tin nhắn từ bên đối thủ. Chỉ cần chị muốn, nó có thể xoay chuyển tình thế.”
Dương Hân đưa tay định lấy, nhưng ngừng lại, ánh mắt dừng ở chiếc USB như đang cân đong điều gì trong lòng. “Nếu dùng nó, không chỉ cuộc đời em, mà cả anh và công ty cũng sẽ không còn nguyên vẹn.”
Họ nhìn nhau trong bầu không khí nặng trĩu. Mỗi người đều cảm nhận rõ ràng, đây không chỉ là bước ngoặt để trả thù hay tha thứ nữa, mà là khởi đầu của một hành trình đầy rủi ro và thử thách. Tin tức từ Tống Thanh Ninh như một đòn bẩy đặt lên vai Dương Hân, đẩy cô vào thế phải chọn lựa.
“Anh đúng là không thể hiểu em được.” Dương Hân cất giọng, vừa mỉa mai, vừa đau đớn. “Hôn nhân, hợp đồng hay quyền lực… tất cả chỉ là vỏ bọc. Nhưng em sẽ không còn là con tốt để chơi nữa.”
Chuông điện thoại vang lên rền rĩ, màn hình sáng lên tên Lục Minh Viễn. Cô nhìn không gian ngột ngạt rồi tắt máy, lòng kiên quyết.
Lục Minh Viễn đang đứng bên ngoài cửa phòng, lặng lẽ nhìn những giọt mưa đọng trên kính, ánh mắt lạnh như kính xuyên thấu tâm can. Và rồi, anh kéo chiếc áo khoác dày hơn, bước đi qua hành lang với một quyết định còn đong đầy những bí mật chưa được bật mí.
Bất ngờ hơn cả, khi gió thổi mạnh, cánh cửa phòng của Dương Hân bật hé một lần nữa. Có tiếng bước chân lạ – người không ai ngờ sẽ xuất hiện vào lúc này, đứng ngay ngoài cửa, bất chấp mưa gió, tạo nên sự ngạc nhiên và nghi hoặc lớn trong lòng cô.
Phong thư và chiếc USB vẫn còn trên bàn, chưa mở hết. Nhưng giờ đây, Dương Hân phải đối diện với một lựa chọn không thể trì hoãn: tin tưởng ai, dấn bước hay lui lại.
Mưa vẫn tiếp tục rơi. Nhưng ở đây, trong căn phòng nhỏ, bão giông chưa hề ngừng lại.