Vxomtruyenhay.com

TRUYỆN

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình

10 chương đã xuất bản

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình

Khi một đêm, lời thú nhận chấn động chạm vào ranh giới mong manh giữa hai gia đình giàu có, ba thế hệ đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự thật và thù hận. Từ lúc ấy, không chỉ quyền lợi mà cả sự tin cậy cũng bị thách thức, khi mà những liên kết tưởng như bền chặt nhất bỗng chốc lung lay. Trong cuộc đấu tranh để bảo vệ gia đình và danh dự, ai sẽ là người chịu thua thiệt và ai có thể tìm lại được sự công bằng? Mỗi lựa chọn đều lấy đi một phần giá trị, mỗi hành động đều đặt người trong cuộc trước một quyết định không thể lùi bước.

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình — Chương 7: Chương 7

Trong thế giới hỗn loạn này, một tay mới có thể thay đổi cuộc chơi.

Cố Dật nhìn chằm chằm vào căn phòng nhỏ bên trong tòa nhà cổ kính giữa trung tâm thành phố, nơi anh vừa hẹn gặp một người – đối tác mà anh không ngờ tới. Đèn vàng dịu rọi lên khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt kín đáo nhưng có sức hút, người đó không phải ai quen thuộc lâu năm, mà là một nhân vật mới, một người từng đứng bên lề cuộc đấu tranh quyền lực đang rơi vào hỗn loạn.

Anh không thể bỏ qua thời điểm này. Bí mật về huyết thống, những toan tính ngầm, và cả những mối đe dọa chưa được hé lộ đã kéo anh từ chỗ thứ yếu đến giữa vòng xoáy đáng sợ. Nếu không tìm được đồng minh đủ mạnh, anh sẽ mãi là con rối trong tay các thế lực kiểm soát.

“Anh biết tại sao anh được mời đến đây,” giọng người kia vang lên nhẹ nhàng, pha lẫn sự thách thức. “Gia đình anh đang sụp đổ, nhưng không phải ai cũng muốn nó hoàn toàn đổ vỡ. Chúng ta có thể cùng nhau tạo nên một thế lực mới, bảo vệ những gì còn giá trị.”

Cố Dật nheo mắt, đoán già đoán non ý đồ trong lời nói ấy. “Anh đang đề nghị gì?” Anh hỏi, giọng trầm nhưng không giấu được sự cảnh giác.

Người đối diện không vội trả lời. Anh ta nhìn qua cửa sổ ra đường, nơi đèn phố lấp lánh như những lời hứa hẹn không trọn vẹn. “Lục gia và Cố gia đều đã bận rộn với những chiến tranh riêng. Nhưng họ chưa biết rằng, thế giới này còn tồn tại những thứ lớn hơn rất nhiều. Một liên minh giữa ta và anh, sẽ đủ sức làm mọi thứ quay theo cách ta muốn.”

Cố Dật thở dài. Suốt bao năm qua, anh bị kẹt giữa những trách nhiệm, tình cảm và ánh mắt so sánh của mọi người. Mối quan hệ giữa anh và Lục Mặc, giữa anh và Tần An Nhiên, cũng chính là những rào chắn vô hình ngăn anh bước ra khỏi cái vòng an toàn cũ. Giờ, đứng trước lời mời này, anh phải suy nghĩ gấp nhiều lần hơn.

“Nhưng liệu anh có tin anh không? Hay chỉ là một lời mị dân để tôi mất hết mọi thứ?” Cố Dật hỏi, ánh mắt loé lên tia nghi ngờ đặc trưng.

Người mới cười nhẹ, một nụ cười ánh lên vẻ tự tin đến khó tin. “Niềm tin phải được xây dựng qua hành động, không phải chỉ lời nói suông. Nhưng anh không có nhiều thời gian để nghi hoặc. Tiếng chuông báo hiệu cuộc chiến mới sẽ vang lên sớm hơn anh tưởng.”

Câu nói của anh ta như tiếng sấm giữa bầu trời u ám, kéo dài cái im lặng nặng nề giữa hai người.

“Cố Dật, anh không phải con đẻ của gia tộc mình. Anh biết điều đó, và từ giờ, sẽ phải quyết định liệu anh muốn đứng về đâu. Gia đình này sẽ không thể che chở anh mãi.”

Lời này như mũi dao lạnh buốt đâm sâu vào tim. Lời thú nhận mà anh đã cố gắng tránh né nhưng cuối cùng cũng phải đối mặt, không phải từ cha mẹ hay bạn bè, mà từ một người xa lạ như thế này. Một người có thể thay đổi cục diện không chỉ bằng lời nói mà bằng kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều năm.

Cố Dật giữ im lặng, biết rằng nếu anh từ chối, mình sẽ mất cơ hội quý giá để giữ lại phòng tuyến cuối cùng—dù phải trả giá thế nào. Nhưng nếu đồng ý, anh đặt cả cuộc đời lên bàn đẩy cuộc chơi ra tầm cao mới, với những nội lực và nguy cơ chưa rõ.

Vừa lúc đó, điện thoại của Cố Dật rung lên trên bàn. Một tin nhắn hiện lên: “Thẩm Vân Thư đã biết anh gặp ai.” Dòng chữ run run khiến tim anh đập nhanh hơn.

Người kia nhìn thấy thay đổi trên khuôn mặt Cố Dật, liền nói nhỏ: “Diễn biến ngày mai sẽ chứng minh liệu đường anh chọn là con đường dẫn tới ánh sáng, hay vực thẳm không lối thoát.”

Cố Dật ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên quyết tâm vừa sợ hãi vừa mơ hồ. Anh đứng dậy, chuẩn bị bước ra khỏi căn phòng nhỏ, bước vào thế giới mà các mối quan hệ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đang chờ đợi anh đương đầu.

Nhưng trước khi anh kịp bước tới hành lang, cửa phòng bất ngờ hé mở, bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong ánh sáng mờ—một người mà Cố Dật từng tin tưởng sâu sắc, giờ có thể là đồng minh hoặc kẻ thù giấu mặt.

Tay đó nắm một vật cứng trong lòng bàn tay, ánh mắt chẳng giấu nổi sự xung đột: “Cố Dật, có điều anh cần phải biết ngay.”