Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình
Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình — Chương 9: Chương 9
Công bằng đôi khi là sự trả giá đắt đỏ.
Cố Dật đứng giữa phòng khách rộng lớn, ánh đèn pha lê lấp lánh trên trần nhà như phản chiếu từng mảnh vỡ trong tâm hồn anh. Bức thư cũ in nghiêng trên tay vẫn còn hơi nóng, những dòng chữ đen sắc như lời nguyền chưa thể gỡ bỏ. Anh khẽ thở dài, ánh mắt không còn là sự thất vọng nguôi ngoai mà là quyết tâm quặn thắt, một loại sức mạnh được hun đúc từ nỗi đau và sự phản bội.
Lục Mặc gập cuốn sổ cổ vào bàn, đôi mắt lạnh lùng không giấu nổi sự căng thẳng. “Dật, cậu thật sự muốn làm thế? Biết hậu quả sẽ ra sao không?” Giọng anh ta mang theo sự trách móc, nhưng cũng là lời cảnh báo nhất định.
Cố Dật nghiêng phần thân hướng về phía Lục Mặc, nét mặt cứng rắn. “Anh cứ giữ gia đình mình cho chặt, còn tôi sẽ giữ sự thật, dù điều đó có khiến chúng ta phá vỡ tất cả.”
Tần An Nhiên đứng cách đó một chút, tay nắm chặt ghế sofa. Cô không ngẩng mặt nhìn Cố Dật, chỉ nghe thấy tiếng thở dài khẽ thoát ra từ môi cô. “Anh không sợ mất đi điều mình muốn nhất sao?” Câu hỏi như mũi tên cắm vào trái tim người nghe.
“Không còn gì để mất,” Cố Dật đáp lại, giọng trầm thấp. “Kể từ hôm nay, tôi không còn sống cho sự giả dối.”
Những ngày tháng chờ đợi, nghi ngờ và hiểu lầm giờ đây ngồn ngộn trên vai anh. Anh biết rõ sẽ có bao nhiêu kẻ chống đối, bao nhiêu lời dèm pha sẽ đổ lên đầu mình. Nhưng nếu anh không bước ra, nếu anh im lặng thêm nữa, sự thật sẽ mãi bị chôn vùi dưới lớp hào quang giả tạo của danh tiếng và quyền lực.
“Gia đình là gì nếu không dựa trên sự thật?” Cố Dật cúi xuống, giúp Tần An Nhiên nhặt bức thư rơi xuống sàn. Ánh mắt họ chạm nhau, vừa có chút hoài nghi, vừa là sự đồng cảm ngập ngừng.
“Anh chọn chiến đấu, nghĩa là đã dấn thân vào con đường đầy gai nhọn,” Tần An Nhiên thì thầm, “nhưng em không chắc mình còn đủ sức đứng bên cạnh anh.”
Cố Dật chỉ mỉm cười, đôi môi hơi mím lại. Không ai có thể thay đổi quyết định đã định đoạt trong bóng tối đêm đó.
“Đêm nay, tôi sẽ công bố mọi thứ,” anh nói với giọng không chút do dự. “Công lý cần lắm ánh sáng, dù ánh sáng đó có chói mắt.”
Lục Mặc lạnh lùng đặt một tấm phong bì khác lên bàn, phá vỡ sự yên ắng. “Nếu anh làm vậy, dòng họ chúng ta sẽ chẳng còn gì ngoài đống tro tàn.”
Cố Dật quay lại nhìn phía Lục Mặc, ánh mắt không hề xiêu lòng. “Có thể. Nhưng tôi sẽ chiến đấu cho sự công bằng. Không vì ai khác, mà chính vì bản thân mình.”
Lúc này, cửa phòng khách bỗng mở toang; Thẩm Vân Thư xuất hiện, vẻ mặt khó đoán. Cô cầm trên tay một chiếc điện thoại, ánh sáng phát ra từ màn hình nhấp nháy những dòng tin nhắn chưa đọc. “Cố Dật, có lẽ cậu nên xem những gì tôi vừa tìm được,” cô nói, giọng khẽ run.
Cố Dật chậm rãi tiến lại gần, lòng vội vã đến nghẹt thở. Bức màn bí mật chưa từng có đang dần được kéo lên, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc từng khối băng trong lòng mỗi người sẽ tan vỡ. Bên ngoài phòng khách, những bước chân rầm rập vang lên—cả hai gia đình lớn nhất thành phố này đang chờ đợi một kết cục không ai đoán trước được.
Ai sẽ chịu trách nhiệm cho sự thật này? Ai sẽ phải trả giá? Và liệu sự thay đổi có được chấp nhận hay chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến mới?
Đêm nay, mọi thứ sẽ được quyết định.