Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình
Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình — Chương 4: Chương 4
Khi nước đến chân, người ta mới biết lòng ai thật lòng ai giả.
Cố Dật đứng giữa căn phòng khách lộng lẫy, ánh đèn chùm rọi lên ánh mắt anh đầy quyết liệt mà cũng chẳng kém phần u sầu. Lục Mặc đối diện với anh, vẻ mặt lạnh tanh, không chút ngần ngại, như thể sẵn sàng chiến đấu đến cùng vì điều mà anh ta gọi là “gia đình”.
“Cố Dật, cậu không hiểu được đâu,” Lục Mặc nói, giọng khàn khàn, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao. “Cái bí mật đó không chỉ là sự thật mà còn là nền tảng để giữ vị thế của nhà chúng ta. Nếu cậu động tới, không chỉ tình bạn mà cả sự an toàn của cậu cũng sẽ bị đe dọa.”
Cố Dật không nhắm mắt trước lời đe dọa. Anh biết, chính khoảnh khắc này sẽ xé bỏ đi lớp mặt nạ mà gia đình và những người xung quanh đã giấu diếm suốt bao năm tháng. “Anh nghĩ việc giấu giếm, che đậy là điều đúng đắn sao? Tôi không phải đứa trẻ cần cậu bảo vệ nữa. Tôi cần sự thật, dù nó phũ phàng đến đâu.”
Lục Mặc nhếch mép, ánh mắt rực lửa. “Vậy cậu đã chọn đứng ở phía nào rồi, Cố Dật?”
Lời nói khiến bầu không khí như đặc quánh. Cố Dật cảm nhận từng cơn sóng dữ dội nổi lên trong tâm trí mình. Trước giờ anh từng mong mỏi được chấp nhận, được công nhận, nhưng giờ đây, mọi thứ trở nên quá xa vời, như một giấc mơ tàn.
“Gia đình không chỉ là máu mủ mà còn là lựa chọn. Nếu sự thật khiến cậu phải từ bỏ gia đình mình, thì cậu còn gì để giữ lại?” Lục Mặc tiến gần hơn, giọng đe dọa chẳng giấu giếm.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Tần An Nhiên xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng, gương mặt sắc bén như một thanh kiếm thái nhanh. Cô đứng bên cạnh Cố Dật, giữ khoảng cách đủ gần để thể hiện sự liên kết, nhưng quan trọng hơn là để bảo vệ chính mình khỏi những tổn thương không thể tránh.
“Tôi nghe đủ rồi,” An Nhiên nói, giọng chắc nịch, không cho phép ai phản bác. “Cố Dật có quyền biết sự thật. Việc giấu giếm chỉ khiến tất cả chúng ta bị kẹt trong mạng lưới mà không ai muốn thoát ra.”
Lục Mặc không lùi bước, phản ứng rõ ràng là sự bất ngờ lẫn giận dữ. “An Nhiên, cậu đang đứng cùng phe với hắn, hay chỉ vì mối liên hệ không rõ ràng về mặt quyền lợi?”
Cố Dật quay lại nhìn cô, ánh mắt lẫn chút đau đớn. “Tần An Nhiên, tôi cũng không chắc nữa… Nhưng ít nhất, tôi phải chọn! Tôi không thể tiếp tục sống trong sự phản bội này.”
Anh bước lên một bước, giọng nói cứng rắn, chắc như đinh đóng cột: “Tôi sẽ mở bức thư đó, để cả thế giới biết sự thật.”
Bất chợt, cửa phòng bật mở, Thẩm Vân Thư xuất hiện, một nụ cười mỏng manh nhưng ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Dật như chứa đựng một sự thách thức khó lòng lường trước.
“Cố Dật, ngươi không biết rõ mình đang đối đầu với ai đâu,” bà nói lên từng chữ, mỗi từ như một lời cảnh báo đanh thép.
Căn phòng im bặt, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực mỗi người, sự căng thẳng như sợi dây cương kéo căng đến tận cùng.
Cố Dật nắm chặt bức thư trên tay, từng dòng chữ trước mắt hiện lên rõ nét, nhưng chính những điều nằm ẩn phía sau mới khiến anh chùn bước. Mặc dù vậy, anh vẫn kiên quyết: “Đã đến lúc mọi thứ phải phơi bày.”
Bức thư không chỉ là bằng chứng, mà còn là lời hứa đau đớn cho một quyết định khó khăn đang chờ anh.
Liệu Cố Dật có thực sự mất hết mọi thứ—tình bạn với Lục Mặc, sự tin cậy của gia đình, và cả sự an nguy của bản thân—hay anh sẽ tìm ra một con đường khác?
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về bức thư, chờ đợi câu trả lời.