Vxomtruyenhay.com

TRUYỆN

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình

10 chương đã xuất bản

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình

Khi một đêm, lời thú nhận chấn động chạm vào ranh giới mong manh giữa hai gia đình giàu có, ba thế hệ đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự thật và thù hận. Từ lúc ấy, không chỉ quyền lợi mà cả sự tin cậy cũng bị thách thức, khi mà những liên kết tưởng như bền chặt nhất bỗng chốc lung lay. Trong cuộc đấu tranh để bảo vệ gia đình và danh dự, ai sẽ là người chịu thua thiệt và ai có thể tìm lại được sự công bằng? Mỗi lựa chọn đều lấy đi một phần giá trị, mỗi hành động đều đặt người trong cuộc trước một quyết định không thể lùi bước.

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình

Lời Thú Nhận Đêm Định Mệnh: Bức Tường Giữa Hai Gia Đình — Chương 3: Chương 3

Bóng đổ của quá khứ dài dằng dặc bao phủ mọi mối quan hệ cùng một lần nữa kéo Cố Dật vào giữa cơn bão chưa có hồi kết. Anh đứng trong phòng khách của biệt thự Cố gia, ánh mắt vẩn vơ nhìn từng bức tranh treo trên tường, mỗi cái dường như đều chứa đựng một mảnh kí ức bị chôn vùi kỹ lưỡng. Không khí nặng nề đến mức Cố Dật cảm nhận được từng hơi thở của bản thân cũng dần nặng trĩu.

Để ý thấy nét mặt sắc lạnh của Lục Mặc đối diện ở bên kia chiếc bàn lớn, anh cau mày, khẽ hỏi: “Mặc, anh có chắc người đó đúng là nhân chứng mà chúng ta đang cần không?”

Lục Mặc không đáp ngay, ngón tay anh lì lợm gõ nhịp trên mặt bàn. “Anh biết rõ người này sẽ gây sóng gió, nhưng không thể phủ nhận cô ta sở hữu một phần sự thật mà bao lâu nay gia tộc chúng ta không thể nắm bắt.”

Giọng nói của Tần An Nhiên vang lên từ góc phòng, không một chút cảm xúc: “Sự thật chưa bao giờ là thứ dễ dàng đón nhận. Nhưng cô ta cũng không nhất thiết là đồng minh, Dật ạ. Trong mắt cô ta, mọi người đều chỉ là những quân cờ.”

Cố Dật quay lại nhìn cô, và trong ánh mắt ấy chứa đựng nhiều điều mà không lời nào có thể nói ra. Mối quan hệ rối ren với Tần An Nhiên không cho phép họ có một khoảng lặng yên bình, càng không để lại chỗ cho sự nghi ngờ. Anh biết rõ cô đang giấu mình điều gì đó, nhưng chưa đủ để ép buộc câu trả lời.

Cánh cửa phòng khách bất ngờ mở ra, một người phụ nữ trung niên có dáng người thon nhỏ bước vào. Đó là Thẩm Vân Thư của gia tộc họ Thẩm, người được lưu truyền nhiều tin đồn là giữ những bí mật chấn động nhất. Ánh mắt bà lạnh như băng, khiến không gian xung quanh như đóng băng.

“Ta nghe mọi người đang bàn về nhân chứng?” Giọng bà thâm trầm mà sắc bén, như mũi dao cứa thẳng vào trái tim từng người có mặt.

“Vân Thư đại tỷ, sự xuất hiện của bà vào lúc này khiến bầu không khí lại trở nên ngột ngạt hơn,” Lục Mặc cưỡng chế giữ sự bình tĩnh, nhưng tay vẫn siết chặt thành nắm đấm.

Cố Dật nhìn chăm chú vào Thẩm Vân Thư, cảm giác như những mắt xích trong hàng loạt câu hỏi chồng chất từ lâu đang bắt đầu có dịp gợi mở. Nhưng đồng thời, càng gần tới sự thật, con đường phía trước lại càng trở nên tối tăm.

Bất ngờ, từ góc khuất trong phòng, một giọng nói nữ vang lên rõ ràng và lạnh lùng: “Gia đình không chỉ có một mặt sáng, và cũng không ai hoàn toàn đáng tin.” Đó là người mà Cố Dật không ngờ nhất sẽ xuất hiện — một bóng dáng quen thuộc với quá khứ từng bị anh cố tình quên lãng.

Ai cũng quay lại, cảnh giác; ánh mắt căng thẳng dồn hết lên người phụ nữ ấy. Cố Dật cảm nhận trong lòng có một thứ gì đó như bị bóp nghẹt. Những dấu hiệu bất thường, những mờ ám bị che đậy, giờ đây đều như những khối đá nặng nề đè lên các mối quan hệ vốn tưởng chừng bền chặt.

Người phụ nữ bước đến gần hơn, bước chân chắc nịch, nụ cười mảnh mai không hề che giấu ý đồ. “Anh ấy không phải con đẻ của chủ gia tộc họ Cố. Một sự sai lệch trong dòng máu mà mọi người cố tình giấu kỹ bấy lâu.”

Lục Mặc chớp mắt không dứt, Tần An Nhiên cắn môi, còn Cố Dật cảm nhận tim mình như ngừng đập một nhịp. Lưỡi như bị đè nặng đến mức không thể thốt ra lời.

“Và tôi ở đây để đảm bảo rằng sự thật này không thể bị cầm tù mãi,” người phụ nữ thầm thì như một lời nguyền.

Mọi người xung quanh im lặng khủng khiếp. Cố Dật dần tỉnh táo lại, ánh mắt dần sắc lạnh như dao, nỗi đau và cơn giận dâng lên trong anh cùng lúc. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận sự bấp bênh chưa từng có — bởi lẽ lần này, không chỉ quyền lợi gia đình mà cả danh dự, niềm tin và cả tương lai đều đang bị treo trên một sợi dây mỏng manh.

Anh bước lại gần, nhìn thẳng vào người phụ nữ kia, giọng nói của anh vững vàng dù trong lòng có bao nhiêu hỗn loạn: “Nếu sự thật là thế thì tôi sẽ đối diện. Nhưng điều tôi không thể chấp nhận là sự phản bội.”

Ánh mắt cô gái từ phía xa thăm dò, như nhắc nhở anh rằng, trong lúc này, bất cứ ai cũng có thể trở thành kẻ phản bội trong mắt Cố Dật. Và bản thân anh, cũng đang đứng trước một lựa chọn hoặc hành động mà anh biết phải trả giá đắt.

Cánh cửa sổ mở hé, gió đêm lạnh lẽo thổi qua, đưa theo bóng tối tràn vào căn phòng sang trọng, dường như muốn nuốt chửng cả những bí mật vừa được hé lộ. Nhưng trước ánh sáng yếu ớt đó, ánh mắt của Cố Dật vẫn đau đáu tìm kiếm một con đường đi tiếp, một tia hi vọng hiếm hoi giữa mê cung tăm tối.